Tôi đến với yoga một cách rất tình cờ vào năm 2002, trong chuyến thăm thành phố Bangalore, Ấn Độ. Khi ấy, tôi được mời ở tại nhà của hai người bạn Do Thái, Amy và Josh. Mỗi buổi sáng, Amy đều thức dậy lúc 4 giờ 30 để thực hành yoga. Lúc đó, tôi hoàn toàn không biết rằng cô ấy là một hành giả Mysore thuộc truyền thống Ashtanga.
Nhìn sự chuyên tâm và kỷ luật của Amy, tôi vô cùng ngưỡng mộ và thầm nghĩ: một ngày nào đó, mình cũng sẽ được như cô ấy.
Khi trở về Việt Nam, yoga vẫn còn là một khái niệm hoàn toàn xa lạ, chưa phổ biến như ngày nay. Thời đó gần như chưa có phòng tập hay lớp học yoga nào. Tôi may mắn gặp được một người thực hành yoga rất tử tế tên là Quyên, người gần như là giáo viên yoga duy nhất lúc bấy giờ, giảng dạy tại khách sạn Sofitel, nơi tôi là hội viên phòng gym. Hành trình yoga của tôi bắt đầu từ những chỉ dẫn dịu dàng và đầy yêu thương của cô.
Với niềm đam mê dành cho yoga và mong muốn tìm hiểu sâu hơn về triết lý cổ xưa của bộ môn này, sau khi định cư tại Hoa Kỳ vào năm 2004, tôi quyết định tham gia khóa đào tạo giáo viên Hatha Yoga 200 giờ. Mười năm sau, tôi bước vào con đường thực hành Mysore dưới sự hướng dẫn của thầy Todd Roderick, một giáo thọ uy tín của truyền thống này. Khi ấy, tôi từng nghĩ rằng bằng cách dấn thân vào con đường đầy thử thách ấy, mình sẽ chạm tới đỉnh cao của yoga.
Mặc dù khóa đào tạo giáo viên yoga và nhiều năm chuyên tâm thực hành Mysore đã đưa tôi đến gần hơn với những giáo lý rộng lớn của yoga, bao gồm các nguyên tắc đạo đức và sự chuyển hóa nội tâm, sự chú ý của tôi lại ngày càng bị cuốn chặt vào việc hoàn thiện những tư thế khó.
Như nhiều người trong chúng ta, vốn bị chi phối bởi tâm thức thế gian thông thường, tôi vô thức đo lường sự tiến bộ qua thành tích, sự nỗ lực, và khả năng thực hiện những tư thế nâng cao hơn. Thay vì đón nhận tất cả các khía cạnh của yoga như một con đường toàn diện, tôi lại bị cuốn vào việc hoàn thiện những tư thế ngày càng khó.
Sự tự hào, tham vọng và sự gắng sức quá mức, cuối cùng đã dẫn tôi đến chấn thương. Qua những lần nhìn lại và suy ngẫm về những khó khăn đó, tôi nhận ra rằng mình đã thiếu lòng từ bi với chính cơ thể của mình và bỏ lỡ ý nghĩa sâu xa hơn của yoga.
Tôi bắt đầu hiểu yoga vượt ra ngoài các tư thế, và dần chạm đến mục đích sâu sắc hơn của con đường này. Kể từ đó, tôi quay trở về với tinh túy đích thực của yoga , một sự thực hành của cân bằng, tỉnh thức, khiêm cung và lòng từ bi đối với bản thân cũng như mọi người xung quanh.
Cuối cùng, yoga không phải là việc hoàn thiện một tư thế, mà là học cách buông lỏng sự bám chấp của bản ngã và tỉnh thức trọn vẹn trong từng khoảnh khắc hiện tại. Việc thực hành các tư thế cho chúng ta cơ hội nuôi dưỡng lòng kiên nhẫn và rèn luyện tâm trí. Qua mồ hôi, gian khó và sự nỗ lực bền bỉ, ta có thể chạm đến một sự thấu hiểu sâu sắc hơn , vượt lên trên thành tựu và vượt lên trên chính các tư thế.
